Gã độc thân Truyện ngắn của Phùng Văn Khai PDF. In Email
Chủ nhật, 09 Tháng 6 2013 21:34
Chỉ mục bài viết
Gã độc thân Truyện ngắn của Phùng Văn Khai
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Tất cả các trang

Gã độc thân ngồi một mình trong căn phòng tuềnh toàng của khu nhà trọ. Trước mặt gã là chiếc máy vi tính cóc gặm chập chờn chữ nghĩa. Không hiểu sao, lũ chuột rất khoái cắn các dây nhợ của chiếc máy tính.

Gã mặc kệ. Khi kết thúc công việc, gã túm gọn tất cả cho vào cái bao tải rồi treo lủng lẳng nó lên như người thắt cổ bằng một sợi dây cước.

Minh họa: huỳnh ty.

Lũ chuột đã nhiều lần trượt chân ngã từ sợi dây cước xuống sàn đá hoa nham nhở và bị gã đánh cho chí tử. Có con bị gã đánh chết tươi. Có con bị gã đánh què hoặc bắt sống. Và khi ấy, thường là cuộc hành hình diễn ra như một vở tuồng Tàu cổ nhiều lớp lang, chỉ gã mới được quyền độc thoại duy nhất, tha hồ làm mưa làm gió với nạn nhân.

Có hôm nào đói quá, gã chả ngần ngại thịt luôn nạn nhân, cho vào chảo rán. Một mùi tanh nồng nặc bốc lên khắp phòng nhưng gã mặc kệ. Khi quá đói, đừng nói với nhau những điều đạo đức làm gì. Nhưng sau một thời gian, dường như lũ chuột cũng sợ gã, chúng đến ít dần rồi tuyệt nhiên không đến quấy rầy nữa.

Bọn chúng chẳng tìm được gì ở đây. Thế mà hóa ra yên hàn, hòa bình tạm bợ trong căn phòng như cái ống cống lúc nào cũng âm u, nóng nực và ẩm mốc kinh người, chỉ độc gã và lũ gái điếm già còn trụ lại được.

Tuy nhiên, cái câu chuyện chết tiệt của gã về Chị tóc dài thì nó không dừng lại ở đó. Đầu tiên người ta bảo gã nói dối. Gã cãi. Đây là văn chương. Nhưng cũng là sự thật mà. Chị ấy vẫn còn ở đó mà. Còn bao nhiêu nhân chứng. Những người già họ không nói dối đâu. Các anh đừng vu oan cho tôi tội nghiệp.

Mà tôi nói dối để làm gì. Một truyện ngắn còm, mấy đồng nhuận bút nhỏ nhặt. Họ bèn quát: Đồ tâm thần, không những nói dối mà là bôi đen xã hội còn nguy hiểm nữa. Hay cậu có âm mưu gì? Ai xui khiến làm việc đó? Xuất phát từ động cơ nào? Nghe nói ngày xưa cậu học hành hay thắc mắc ý kiến ý cò lắm. Gã bỗng run. Ôi chao, việc có thế mà họ cứ làm rối lên. Lại còn ngờ mình có âm mưu. Gã bỗng uất lên, ngắc ngứ toan cãi lại nhưng người ta bảo: Thôi, cậu còn trẻ, còn tương lai, cậu đi chỗ khác tìm việc. Cái nhân vật tóc dài tóc ngắn của cậu nghe đâu cũng bỏ khỏi làng rồi. Chắc đã theo giai đánh đĩ rồi. Chúng tôi lạ gì các cô các cậu.

Thích tự do tự tại, cái gì cũng thắc mắc, lo hão lo huyền. Mà nói thật, đời cậu cũng chẳng ra quái gì đâu. Hay ho gì ngữ cậu. Nếu không nể ông chú ông bác gì đó nhà cậu bên tổng cục, chúng tôi cho cậu đi từ lâu rồi. Từ rày chúng tôi phải quản lý cậu khác đi mới được. Cậu đưa mấy thứ ba lăng nhăng ấy lên, suýt nữa hỏng cả việc lớn. Cứ thế, tay cán bộ thao thao. Gã độc thân chỉ biết im lặng nghe, thi thoảng trố cặp mắt thạch sùng u uất nhìn ra ngoài. Mọi thứ ở đời sao rắc rối thế nhỉ? Gã chậc lưỡi.

Gã cũng chỉ dám chậc lưỡi khi đã về đến căn phòng trọ tồi tàn của mình. Hình như ngoài trời sắp mưa thì phải. Tiếng sấm nổ đì đoành, ánh chớp hằn lên lóa nhóa. Căn nhà cấp bốn lợp prô xi măng vặn răng rắc dưới vòm trời xám ngoét chỉ chực đổ ập xuống.

Gã ngồi chồm hỗm trên chiếc giường chỉ còn ba chân, cái chân gãy được thay thế bằng một tảng bê tông nham nhở, đội kênh chỗ giát giường đến nửa gang. Đang cáu bực vô cớ thì cánh cửa chính có ai giật thốc ra, kêu loành xoành. Một mái đầu tổ quạ ló vào, tròng mắt trắng dã vì thiếu ngủ, cặp môi xám ngoét, má bợt bạt son phấn rẻ tiền trộn lẫn nước mưa.

Ả gái nhìn gã van vỉ, nói câu được câu mất: Em đánh rơi chìa khóa, anh có cái búa sang phá cửa giúp em. Em chết mất. Gã độc thân lừ đừ bước khỏi chiếc giường ọp ẹp, không nói không rằng, lục sục nhặt ra con dao cùn và chiếc búa cụt cán đi theo ả điếm. Lưng ả cong oằn trong lằn chớp, bước đi thập thễnh rất khó coi.

Gã bước theo sau, chỉ mấy bước ngắn đã đến căn phòng cuối dãy nhà trọ. Ả điếm không còn chút sức lực nào, ả lả đi, dựa vào ngạch cửa. Gã phải kéo ả sang một bên. Gã ngắm nghía cánh cửa ọp ẹp bị hóc khóa không nói không rằng giáng luôn một búa.

Cánh cửa kêu lành phành bật mở ra toang hoác. Mấy con chuột chí chóe chạy thục mạng, có con phóng bừa vào chân gã. Có lẽ thấy gã nên chúng sợ hãi chăng? Mặc kệ ả, mặc kệ lũ chuột, gã thu dọn đồ nghề trở lại đầu dãy nhà, nơi có thế giới riêng của gã.


 

Comments   

 
0 #1 truyen ngan 2016-02-23 20:01
Thanks for a marvelous posting! I definitely enjoyed reading it, you happen to be
a great author.I will remember to bookmark your blog
and may come back at some point. I want to encourage
one to continue your great work, have a nice weekend!
 

Add comment

TÌNH NGƯỜI XA XỨ

alt

           hoi dn nga

hdh ha tinh

ĐỐI TÁC

THỜI TIẾT

Dành cho quảng cáo

 

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday36
mod_vvisit_counterYesterday1058
mod_vvisit_counterAll2292885

Liên Kết Website

Đăng nhập